MẢNH GƯƠNG Tôi không biết mặt mình Đen hay đỏ Tỏ hay mờ Mảnh gương của tôi đã vỡ từ lâu

MẢNH GƯƠNG
***
Tôi không biết mặt mình
Đen hay đỏ
Tỏ hay mờ,
Mảnh gương của tôi đã vỡ từ lâu
Tôi đành soi mình trong khói thuốc
Trong đáy ly cafe màu nâu.
Tiếng tí tách giọt trong đầu,
Tan cả thinh không lặng lẽ.
***
Ly cafe nhỏ bé
Sóng vỡ như mặt gương
Những gợn đời chìm xuống những muỗng đường
Đắng trong từng gốc lưỡi.
***
Tôi ngồi im trong góc tối
Một mình.
Những mong có được một chút yên bình
Giữa bộn bề dối trá.
***
Ngoài hiên gió cả,
Mưa bắt đầu những lời ca cũ rích
Não cả đất trời.
Những thở than là căn bệnh của cuộc đời!
***
Ở bàn bên,
Cô gái mặc áo đen rưng rức khóc
Gương mặt khuất sau bình sen mộc
Tiếng bạn trai khe khẽ nén thở dài.
Thật lạ tai,
Dường trong tiếng thở có đôi niềm khoan khoái
Chẳng rõ vì đâu???
***
Hơi thuốc rít sâu,
Đỏ rực màu.
Ánh lửa cháy ngầm trong đáy mắt.
***
Người với người rình nhau như diều hâu chim cắt
Lừa thế với nhau.
Một miếng mồi ngon, mưu cao sâu
Dẫm đạp lên nhau mà thở.
Gương cuộc sống muôn màu.
***
Vì gương của tôi đã vỡ nát,
Tôi không thể soi được mặt mình.
Nghĩa tình hay đen bạc
Tôi để nhân thế tự nhìn tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *