Em bung dù che nắng phải không Vì anh thấy lòng anh bung lên nỗi nhớ

Em bung dù che nắng phải không
Vì anh thấy lòng anh bung lên nỗi nhớ
Không phải mùa đông hiển nhiên chưa vào hạ
Sao nghe con nước ở xa về
Trời bây giờ chắc hẳn chưa sang thu
Mà cây cối bỗng nhiên rụng lá
Lá xanh vội vàng theo chân lá úa
Nỗi nhớ thành giông bão bên trong
Đang khi không mà hóa ra vướng bận
Như con chim vướng lưới tự bao giờ
Con cá ngu ngơ lọt vào đăng vào đó
Anh giật mình vướng lại tay em
Em ở đâu để cho đường phố vắng
Xơ xác tiêu điều sang cả trái tim anh
Anh vừa đi vừa đếm bước chân mình
Đếm nhiều quá để mà quên hết cả!
Quên tháng năm quên cả ngày sinh nhật
Chỉ nhớ ngày nghe giọng nói đầu tiên
Chiếc điện thoại vô tri phụ họa nhớ giùm
Nhớ anh nghe những gì trong ngày J ấy!
Đà Lạt 20-4-2018
—————
Đà Lạt rạng đông
Ảnh: Võ Văn Huy, Long An

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *