Khi đất nước còn vua Quang Trung Mười tám vạn quân thù đứa nào sống sót

Khi đất nước còn vua Quang Trung
Mười tám vạn quân thù đứa nào sống sót
Không mất hồn cũng thành què cụt
Bỏ xác quê người chung nấm mồ hoang
Thành phố tôi có đường mang tên Lý tướng quân
Làm thơ khi ngồi trên lưng ngựa
Bài thơ thành lá cờ chính nghĩa
Chiều bay thơm lúa mạ trên đồng
Vẳng đâu đây mười năm rừng núi Lam Sơn
Sang sảng tiếng Bình Ngô đại cáo
Hào kiệt đất nước có khi nào thiếu
Gươm thiêng loáng nước ánh trăng rừng
Thần vì người cho mượn thanh gươm
Sòng phẳng trả khi rửa xong hận nước
Hào khí ngời lên như ánh thép
Hận nước trong lòng của mỗi người dân!
Thành phố tôi có đường Hai Bà Trưng
Có trường học mang tên hai vị ấy
Thì cột đồng kẻ thù để lại
Sánh thế nào với ý chí quần thoa?
Thành phố tôi có đường Trần Hưng Đạo
Bến Bạch Đằng nhớ Bạch Đằng Giang
Bao lớp lớn lên từ trường học Ngô Quyền
Kiêu hãnh trước một bầy Nam Hán
Có trường học mang tên Huyền Trân
Người con gái đôi chân vàng thuở ấy
Những đời sau tiếp nhau mở cõi
Giang sơn gấm vóc tự chân Người
Tôi từng là học sinh trường Chu Văn An
Thất trảm sớ một thời lừng lẫy
Trái tim của nhà danh sĩ ấy
Bản sao còn rõ nét đến bây giờ
Chiều đi qua vườn hoa Diên Hồng
Không đa cảm mà tự nhiên nhoà lệ
Bài học này thuộc từ thời còn bé
Biết bây giờ còn trong sách giáo khoa?
Tôi đang đi giữa những con đường
Mà sao giống như trong thôn hẻo lánh
Chạnh thấy hồn vô cùng xao xuyến
Loang lổ bảng tên đường sơn tróc từ lâu!
Mỗi bảng tên đường thấm máu cha ông
Làm bằng sắt hay bằng xương thịt
Tên núi tên sông tên từng tấc đất
Thành phố phường ngang dọc trong tim
Rất phân minh giữa bạn và thù
Người Việt Nam không biết làm nô lệ
Đường phố này mang tên các cụ
Có thể nào như những phố vô danh!?
5-6-2011
———-

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *